[Ngoại truyện] Thiên Hạ Chi Kì _ Vạn Vật Hãi Xích Lôi

Năm 198, quân của Tào Tháo tiến đánh Từ Châu. Trấn giữ Từ Châu bấy giờ là chiến thần Lữ Bố, Vạn Thọ Ôn Hầu ngàn quân vây không chết, lấy đầu đại tướng như lấy đồ trong túi uy thế vô cùng lại thêm đệ nhất "túi khôn" trong thiên hạ kề cạnh làm quân sư là Trần Cung, thế mạnh như thái sơn, quân đông như kiến cỏ, khó lòng mà phá được.

Theo Tào Tháo dẫn binh lần đó có một tiểu tử quái đảng tên Quách Gia làm quân sư, tên này dụng bình tàn ác, giết người không gớm tay, nơi nào quân của hắn đi qua xác chất đầy đồng, mưa tuông thành sông máu, đất phủ xương trắng cảnh tượng thảm ác vô cùng. Người này luôn bị thiên hạ nguyền rủa, căm phẫn vì hành động của mình, biết bao nhiêu kẻ đã dấy binh quyết diệt tên đại ma vương ác độc này nhưng đều thất bại, Quách Gia là một kẻ đáng sợ, ai chống lại hắn đều thây phơi ngoài đồng, xác gói trong da ngựa, kết cục bi thảm vô cùng khiến ai nhìn vào cũng chỉ dám đấm ngực kêu trời hỏi thiên lí ở đâu ? Kẻ tàn ác như vậy quả thực chỉ có Nhất Đại Gian Hùng mới dám sử dụng, mới dám coi là tâm phúc, phong cho chức tư không quân tế tửu.

Thế cục Từ Châu đã định, khó tránh khỏi một trận cam qua,bên là Nhân Trung Lữ Bố và đệ nhất "túi khôn" trong thiên hạ Trần Cung , bên là Thiên Hạ Gian Hùng cùng với đệ nhất Ác Ma trong thiên hạ Quách Gia, hai bên kẻ tám lạng người nửa cân quyết ăn thua đủ với nhau.

Nhưng không may thay Quách Phụng Hiếu từ bé cơ thể yếu ớt vừa đến đất Từ, thủy thổ không hạp liền bị cảm nhiễm mà lăn ra bệnh. Quân Tào tuy vừa đông vừa tinh nhuệ nhưng phải đối đầu với cái "túi khôn" to đùng bên kia chiến tuyến nên bị đánh cho tơi tả, tiến không được mà lùi không xong, làm cho Tào Tháo – kẻ thuộc làu Tôn Tử binh pháp – cũng đành bó tay chịu trận.

Quân Tào lúc đầu tiến vào Từ Châu như hùm beo, thế mạnh như chẻ tre thế mà giờ đây bỗng thất thế binh bại như núi đổ, lòng quân sao động, người người sợ hãi, còn đại quân sư quân Tào thì lại phải chịu cảnh liệt giường vì bệnh tật, thật là khó khăn trùng trùng, không lui thì còn làm được gì nữa.

Rồi bỗng một đêm, khi bầu trời chẳng trăng, chẳng sao, gió không lay được cả một cọng cỏ nhỏ, tại lều của đại quân sư Quách Gia, có một vị khách không mời mà đến viếng thăm. Hắn ta nhìn cao ráo, bước đi như hổ, như báo khiến cho Quách Gia cũng không khỏi kiên dè. Hắn ta nói:

- Tiên sinh là đệ nhất ác ma trong thiên hạ sao lại chịu cảnh liệt giường vì bệnh tật thế này, sao không mau ngồi dậy mà phò sự Gian Hùng đi đoạt thiên hạ đi !

Là giọng người phương Nam, nghe khí chất chắc là người Giao Chỉ, trong đêm mà mắt sáng như mắt hùm thật làm người ta rung sợ.

- Ta há chẳng muốn đi sao, nhưng thể chất yếu ớt không sao cự lại được với trời, thật là lực bất tòng tâm – Quách Gia đáp.

- Vậy để ta tặng ngài phương thuốc này, uống xong thì sớm mai sẽ khỏi bệnh nhưng tuổi thọ sẽ giảm sút, liệu ngài có dám đánh đổi không ?

- Người đời sống mấy chục năm làm gì, chỉ mong một lần vang danh thiên hạ, tuổi thọ ngắn ngủi có xá chi.

- Được, khẳng khái lắm, tại hạ khâm phục đại nhân – nói rồi hắn rút trong túi áo ra một viên kỳ đơn, nó có màu đỏ huyết, le lói ánh sáng giữ đêm khuya – đây là huyết trì đơn, uống một viên các hạ có thể khống chế thiên tượng điều mưa khiển gió, quấy động XÍCH LÔI nhưng kẻ uống thứ này tuyệt không thể sống qua tuổi 40, đây là một trong Ngũ Đại Kì Vật của người Giao Chỉ, ngài có dám dùng không ?

Không do dự, Quách Phụng Hiếu cầm lấy nuốt ngay.

- Ha ha ha, ngài sao nóng vội thế, bộ không sợ ta là gián điệp của Trần Cung phái tới để ám toán ngài sao.

- Nếu các hạ muốn ám toán ta, thì hà tất phải bày vẻ này nọ, quanh trại của ta đều có trọng binh canh giữ, vậy mà các hạ lại vào như chỗ không người đủ thấy bản lĩnh không nhỏ, muốn giết kẻ không chút sức lực như ta thì chỉ một đao là xong.

- Ha ha ha ha, quả nhiên Quách Phụng Hiếu có khác, suy nghĩ cũng nhanh hơn người thường, huyết trì đơn quả nhiên không dùng sai người – nói rồi quay lưng bước đi.

- Khoang ! các hạ là ai xin để lại cao danh quý tánh.

Bóng người đã khuất nhưng vẫn vọng lại tiếng trả lời: "Lâm Ngã Văn"!

Sáng hôm sau, Quách Gia khỏe lại thật, không những thế trên lòng bàn tay bỗng xuất hiện ấn chú kỳ dị, quả đúng như lời của vị khách lạ đêm hôm qua. Rồi Quách Gia một thân một mình một ngựa đến trước Lầu Bạch Môn. Thét:

- Trần Cung tiên sinh, Tào đại nhân nể ngài là người có tài, mong ngài hãy vì đại Hán mà giúp sức, giúp Tào đại nhân bình định thiên hạ, ngài sẽ trở thành nhất đại công thần của đại...

Chưa dứt câu phía trên Lầu Bạch Môn một mũi tên lao xuống cùng với lời thét:

- Ngươi xuống âm phủ mà phò tá hắn, tên gian tặc ấy ta thề không đội trời chung.

Nhưng lạ thay mũi tên vừa bay đến gần Quách Gia hơn ba mươi bước liền bị một ánh sáng hất tung ra, cắm ngược lại trên tường thành. Ánh sáng ấy đỏ như máu huyết, nhanh như sấm chớp, uy lực kinh người, chính là XÍCH LÔI của Viễn Cổ Vũ Thần: Xích Tùng Tử trong truyền thuyết. Cả thành Từ Châu cả kinh, hốt hoảng, ai nấy nhìn thấy đều bảo là Xích Tùng Tử chuyển thế, không dám mạo phạm.

Liền lúc đó Trần Cung thấy lòng quân dao động liền hạ lệnh cung tiễn thủ phóng tiễn. Tên bay ra như mưa, đen cả trời như châu chấu nhưng vẫn không địch nổi thế của XÍCH LÔI, chớp đỏ liên tục suất hiện, không những hất tung cung tên không cho trúng vào Quách Gia mà còn đánh vào tường thành làm cho cả thành rung chuyển, tường thành trở nên loan lỗ như núi đá sắp lở, người người hoảng loạn.

Nói đoạn Quách Gia phi ngựa về đại trại quân Tào, bấy giờ sĩ khí của toàn quân bỗng dân cao ngùn ngụt, tựa hồ không thể bị suy giảm, bởi họ biết có thần nhân hổ trợ chiến thắng tất về phe Tào.

Năm đó, mùa mưa bỗng tới sớm hơn mọi khi, mưa lại dai dẳng không dứt, nước sông dâng cao chưa từng thấy. Rõ ràng là Quách Gia đã vận dụng Huyết Trì Đơn khống chế thiên tượng, gây mưa cục bộ trên khắp miền Từ Châu, thế nước dâng cao thì Quách Gia cho phá đê làm nước cuồn cuộn đổ vào thành Từ Châu nhấn chìm gần hết đại quân của Lữ Bố, trong thành người chết trôi đầy, quân nhu bị cuốn đi hết dịch bệnh tràn lang lòng người đã hoảng loạn này còn hoảng loạn gấp bội.

Trần Cung lúc này cũng đành bất lực, trong ngũ hành ông ta chuyên biệt hệ Thổ, mà Quách Gia lại lấy nước vây thành thì hệ Thổ của ông ta vô dụng, đành phải thua trận trước thiên hạ đệ nhất ác ma Quách Phụng Hiếu. Còn Chiến Thần Lữ Bố, quả thực là kẻ có sức khỏe hơn người, khi đột phá vòng vây đã lãnh phải mấy phát Xích Lôi của Quách Gia mà vẫn toàn mạng chạy về thành được, mặc dù vậy thương tích cũng vô cùng trầm trọng, thất khiếu đều đổ máu, thân tàn ma dại, chỉ may mắn nỗi là tứ chi chưa đứt hết ra.

Từ đó, thế lực Lữ Bố Từ Châu đã hoàn toàn bị tan rã. Từ trận chiến năm ấy người người nghe thấy danh Quách Gia là sợ mất mật, vạn vật hãi kinh.

Chuyện được kể bởi Lâm Ngã Văn.